“An yêu quý, tớ sai rồi, xin cậu đại nhân đại lượng tha cho tớ đi, cái thân mỏng manh này của tớ không chịu nổi một đấm của cậu đâu!”
Thấy cô bạn thân có vẻ nổi giận thật, Avril vội giơ hai tay đầu hàng, nhưng trong lòng thì không khỏi đảo mắt một cái, thầm lẩm bẩm chửi cái cô nàng “cơ bắp nữ” tính tình bạo lực này. Quả nhiên đúng như Kiếm Thánh đại nhân nhận xét, đúng là một “đệ khống” hết thuốc chữa.
Rõ ràng mình chỉ đùa một câu, vậy mà người bạn thân mười hai năm lại làm ra vẻ mặt đáng sợ như thế.
Chẳng phải thế này có nghĩa là tình bạn mười hai năm của bọn họ còn không bằng thằng em trai mà con bạn mình đã gần mười chín năm không gặp hay sao?




